银山寺和宗禅师四季诗 春

唐代 王质
但听清圆不觉喧,松床纸帐坦便便。草深雉子争烘日,树暖蜂雏懒趁烟。 无事石头频打睡,有时村店暂逃禅。寻花问柳山前后,隐隐钟声暮已传。
dàn tīng qīng yuán jué xuān   sōng chuáng zhǐ zhàng tǎn biàn 便 biàn 便 cǎo shēn zhì zhēng hōng   shù nuǎn fēng chú lǎn chèn yān
shì shí tou pín shuì   yǒu shí cūn diàn zàn táo chán xún huā wèn liǔ shān qián hòu   yǐn yǐn zhōng shēng chuán