阴山女歌

宋代 刘敞
种玉不满畦,种花易满枝。玉生寄石自有处,花飞随风那得知。 婵娟翠发阴山女,能为汉装说汉语。春心未知向谁是,夜弹琵琶泪如雨。 赤车使者过凤凰,闇中一闻先断肠。碧窗锁烟未容去,侍儿密献江南珰。 鹊飞上天星沈海,人心不同事随改。剪环洗妆许君老,百年如梦情终在。 妾乘油壁郎乘骢,西陵松柏墨色浓。新欢未已旧愁起,水流曲曲山重重。 周周衔羽鹣比翼,天生相亲人岂识。虽不及清路尘,犹当作山上石。
zhǒng mǎn   zhòng huā mǎn zhī shēng shí yǒu chǔ   huā fēi suí fēng de zhī
chán juān cuì yīn shān   néng wéi hàn zhuāng shuō hàn chūn xīn wèi zhī xiàng shuí shì   dàn pa lèi
chì chē shǐ 使 zhě guò fèng huáng   ān zhōng wén xiān duàn cháng chuāng suǒ yān wèi róng   shì ér xiàn jiāng nán dāng
què fēi shàng tiān xīng shěn hǎi   rén xīn tóng shì suí gǎi jiǎn huán zhuāng jūn lǎo   bǎi nián mèng qíng zhōng zài
qiè chéng yóu láng chéng cōng   西 líng sōng bǎi nóng xīn huān wèi jiù chóu   shuǐ liú shān chóng chóng
zhōu zhōu xián jiān   tiān shēng xiàng qīn rén shí suī qīng chén   yóu dàng zuò shān shàng shí