阴晴不定简唐觐秘校并敖吴二君五首

宋代 苏辙
积雨春连夏,新晴忽复阴。 江痕涨犹在,梅气润相侵。 蕉贮还须脱,图书渐不禁。 江南旧风俗,愁绝北来心。 蚕眠初上簇,麦熟正磨镰。 云气重重合,江流夜夜添。 荐饥人甚困,多病我仍兼。 欲就桥南宿,单衣莫雨沾。 涨江方断渡,小棹信轻生。 贫贱谁怜汝,漂浮空自荐。 一官终窃食,何计早归耕。 忽发骚人恨,凄凉久未平。 西邻豫章客,病骨瘦栾栾。 清夜眠孤枕,终朝饱一箪。 雨多愁不出,讲罢未应餐。 约我睛相过,门前泥欲干。 二子薪中楚,相携泮上游。 齑盐聊度日,爻象久忘忧。 寂寞君何病,驱驰我自羞。 向时采芹处,永日看凫鸥。
chūn lián xià   xīn qíng yīn  
jiāng hén zhǎng yóu zài   méi rùn xiāng qīn  
jiāo zhù hái tuō   shū jiàn jīn  
jiāng nán jiù fēng   chóu jué běi lái xīn  
cán mián chū shàng   mài shú zhèng lián  
yún chóng chóng   jiāng liú tiān  
jiàn rén shén kùn   duō bìng réng jiān  
jiù qiáo nán 宿   dān zhān  
zhǎng jiāng fāng duàn   xiǎo zhào xìn qīng shēng  
pín jiàn shuí lián   piāo kōng jiàn  
guān zhōng qiè shí   zǎo guī gēng  
sāo rén hèn   liáng jiǔ wèi píng  
西 lín zhāng   bìng shòu luán luán  
qīng mián zhěn   zhōng zhāo bǎo dān  
duō chóu chū   jiǎng wèi yìng cān  
yuē jīng xiāng guò   mén qián gàn  
èr zi xīn zhōng chǔ   xiāng xié pàn shàng yóu  
yán liáo   yáo xiàng jiǔ wàng yōu  
jūn bìng   chí xiū  
xiàng shí cǎi qín chù   yǒng kàn ōu