阴那山行

清代 丘逢甲
五岭东来势忽止,阴那山自云中起。山在云中不可见,得云山乃留真面。 我生爱山尤爱云,策马寻山看云变。阴那之奇无不有,擎空突兀拿云手。 大云放作天下雨,小云留赠山中友。登山不学昌黎哭,游山岂作开云祝? 高秋十日云沉沉,山灵知客嫌秋阴。狞云忽散秋宇净,古柏荣枯护禅定。 倚天五叶开青莲,奇峰顿落琳宫前。上有飞仙来往之天桥,下有茶香万斛之流泉。 山中寺古逾千年,开山何人潘了拳。金光明现身丈六,昔曾入梦来清源。 吁嗟乎!占山须占天下奇,作佛须作云雨师。万里中原腾旱气,愿驱群云出山去。 留云不遣遣云阴,山与祖师俱惭愧。
lǐng dōng lái shì zhǐ   yīn shān yún zhōng shān zài yún zhōng jiàn   yún shān nǎi liú zhēn miàn
shēng ài shān yóu ài yún   xún shān kàn yún biàn yīn zhī yǒu   qíng kōng yún shǒu
yún fàng zuò tiān xià   xiǎo yún liú zèng shān zhōng yǒu dēng shān xué chāng   yóu shān zuò kāi yún zhù  
gāo qiū shí yún chén chén   shān líng zhī xián qiū yīn níng yún sàn qiū jìng   bǎi róng chán dìng
tiān kāi qīng lián   fēng dùn luò lín gōng qián shàng yǒu fēi xiān lái wǎng zhī tiān qiáo   xià yǒu chá xiāng wàn zhī liú quán
shān zhōng qiān nián   kāi shān rén pān le quán jīn guāng míng xiàn shēn zhàng liù   céng mèng lái qīng yuán
jiē   zhàn shān zhàn tiān xià   zuò zuò yún shī wàn zhōng yuán téng hàn   yuàn qún yún chū shān
liú yún qiǎn qiǎn yún yīn   shān shī cán kuì