因纳上人寄题望江张氏春晖亭诗

宋代 王之道
青青原上草,初和殆毫芒。 迩来没蓬蒿,似有三尺强。 春晖主发生,万物资余光。 迟迟虽不暴,萋萋自能长。 条风与谷雨,其功固难量。 予尝优劣之,岂得相辈行。 大哉发生恩,欲报不可偿。 东野古纯考,作诗本肝肠。 怀亲感春晖,义见游子章。 凯风亦远矣,此道何茫茫。 惟余东野诗,千古遥相望。 张公雷江人,鸡群鹤昂昂。 冰鱼与冬笋,志慕孟与王。 结庐守松楸,至行称淮乡。 我不识君面,因诗得其详。
qīng qīng yuán shàng cǎo   chū dài háo máng  
ěr lái méi péng hāo   shì yǒu sān chǐ qiáng  
chūn huī zhǔ shēng   wàn guāng  
chí chí suī bào   néng zhǎng  
tiáo fēng   gōng nán liàng  
cháng yōu liè zhī   de xiāng bèi xíng  
zāi shēng ēn   bào cháng  
dōng chún kǎo   zuò shī běn gān cháng  
huái 怀 qīn gǎn chūn huī   jiàn yóu zhāng  
kǎi fēng yuǎn   dào máng máng  
wéi dōng shī   qiān yáo xiāng wàng  
zhāng gōng léi jiāng rén   qún áng áng  
bīng dōng sǔn   zhì mèng wáng  
jié shǒu sōng qiū   zhì xíng chēng huái xiāng  
shí jūn miàn   yīn shī xiáng