因沐感发,寄朗上人二首

唐代 白居易
年长身转慵,百事无所欲。乃至头上发,经年方一沐。 沐稀发苦落,一沐仍半秃。短鬓经霜蓬,老面辞春木。 强年过犹近,衰相来何速。应是烦恼多,心焦血不足。 渐少不满把,渐短不盈尺。况兹短少中,日夜落复白。 既无神仙术,何除老死籍。只有解脱门,能度衰苦厄。 掩镜望东寺,降心谢禅客。衰白何足言,剃落犹不惜。
nián cháng shēn zhuǎn yōng   bǎi shì suǒ nǎi zhì tóu shàng   jīng nián fāng
luò   réng bàn duǎn bìn jīng shuāng péng   lǎo miàn chūn
qiáng nián guò yóu jìn   shuāi xiāng lái yìng shì fán nǎo duō   xīn jiāo xuè
jiàn shǎo mǎn   jiàn duǎn yíng chǐ kuàng duǎn shǎo zhōng   luò bái
shén xiān shù   chú lǎo zhǐ yǒu jiě tuō mén   néng shuāi è
yǎn jìng wàng dōng   jiàng xīn xiè chán shuāi bái yán   luò yóu