饮乐屯庶侄家赋腊梅和陈简斋韵

宋代 刘学箕
释迦黄成禅可夸,色想熏渍霜中葩。 不然安得白玉蕊,而乃幻此黄金花。 信知造化真有法,蜂须酿蜜蜜酿蜡。 蜡凝花房丰不腴,桃李漫山焉可如。 毓枝摘索璨栗玉,吟搜西郊信杖扶。 少须夜窗疏影挂明月,是蜡是花君自别。
shì jiā huáng chéng chán kuā   xiǎng xūn shuāng zhōng  
rán ān bái ruǐ   ér nǎi huàn huáng jīn huā  
xìn zhī zào huà zhēn yǒu   fēng niàng niàng  
níng huā fáng fēng   táo màn shān yān  
zhī zhāi suǒ càn   yín sōu 西 jiāo xìn zhàng  
shǎo chuāng shū yǐng guà míng yuè   shì shì huā jūn bié