吟客枉访酒边走笔以赠

宋代 董嗣杲
读书无灵时易过,剩得此身寄寒饿。 浮议徒然强雌黄,孤生已拚蚁旋磨。 江湖说诗在处多,字不堪煮诗奈何。 不若将军氈帐醉,儿郎帐里传羌歌。 归寻种秫安愚分,微名微利天所靳。 长沮桀溺隐者欤,耦耕曾答仲由问。 浊世悲欢无歇时,公事不了归痴儿。 胸蟠今古何足恃,得醉且醉莫须疑。 酒边说诗真是赘,说诗断是败人意。 醉入羲昊洪荒前,消取霎时邯郸睡。 岁年宁免驱尘劳,劳不成功亦滔滔。 终须侪入千百众,坐对柏烟穿布袍。
shū líng shí guò   shèng shēn hán è 饿  
rán qiáng huáng   shēng pàn xuán  
jiāng shuō shī zài chǔ duō   kān zhǔ shī nài  
ruò jiāng jūn zhān zhàng zuì   ér láng zhàng chuán qiāng  
guī xún zhǒng shú ān fēn   wēi míng wēi tiān suǒ jìn  
cháng jié yǐn zhě   ǒu gēng céng zhòng yóu wèn  
zhuó shì bēi huān xiē shí   gōng shì liǎo guī chī ér  
xiōng pán jīn shì   zuì qiě zuì  
jiǔ biān shuō shī zhēn shi zhuì   shuō shī duàn shì bài rén  
zuì hào hóng huāng qián   xiāo shà shí hán dān shuì  
suì nián níng miǎn chén láo   láo chéng gōng tāo tāo  
zhōng chái qiān bǎi zhòng   zuò duì bǎi yān chuān 穿 páo