饮客

宋代 王令
青山何岩岩,江流自浑浑。 欲由白石道,先自长松门。 其间有万景,轩豁忘乾坤。 适可得以心,不可为客论。 安得山水交,共无世俗言。 携琴写古声,酌泉求清源。 适时固虽疏,谋道岂不敦。 谁能歌此诗,侑我饮客樽。
qīng shān yán yán   jiāng liú hún hún  
yóu bái shí dào   xiān cháng sōng mén  
jiān yǒu wàn jǐng   xuān huò wàng qián kūn  
shì xīn   wèi lùn  
ān shān shuǐ jiāo   gòng shì yán  
xié qín xiě shēng   zhuó quán qiú qīng yuán  
shì shí suī shū   móu dào dūn  
shuí néng shī   yòu yǐn zūn