隐居秋日

宋代 林逋
行药归来即杜门,啸台秋色背人群。 幽虫傍草晚相映,远水着烟寒未分。 高亢可能称独行,穷空犹擬赖斯文。 过从好事今谁是,自笑何如杨子云。
xíng yào guī lái mén   xiào tái qiū bèi rén qún
yōu chóng bàng cǎo wǎn xiāng yìng   yuǎn shuǐ zhe yān hán wèi fēn
gāo kàng néng chēng xíng   qióng kōng yóu lài wén
guò cóng hǎo shì jīn shuí shì   xiào yáng yún