引极三首·思元极

唐代 元结
天旷莽兮杳泱茫,气浩浩兮色苍苍。上何有兮人不测, 积清寥兮成元极。彼元极兮灵且异,思一见兮藐难致。 思不从兮空自伤,心慅忄咠兮意惶懹。思假翼兮鸾凤, 乘长风兮上羾。揖元气兮本深实,餐至和兮永终日。
tiān kuàng mǎng yǎo yāng máng   hào hào cāng cāng shàng yǒu rén  
qīng liáo chéng yuán yuán líng qiě   jiàn miǎo nán zhì
cóng kōng shāng   xīn sāo xin huáng ràng jiǎ luán fèng  
chéng cháng fēng shàng hóng yuán běn shēn shí   cān zhì yǒng zhōng