隐静分题得静字

宋代 章甫
平生苦爱閒,多病复便静。 每为林下游,忽若醉而醒。 茲山昔曾登,当暑毛骨冷。 碧霄环佩声,古木旌幢影。 五峰如高人,一一各秀颖。 俗驾难久留,佇立但俄顷。 别来三十载,往往梦清境。 从公得再来,共此春日永。 凭高惬幽思,即事发深省。 然灯战枯棋,临水瀹新茗。 兴阑下山去,妙处心已领。 晓雨湿篮舆,冲泥度前岭。
píng shēng ài xián   duō bìng biàn 便 jìng  
měi wèi lín xià yóu   ruò zuì ér xǐng  
shān céng dēng   dāng shǔ máo lěng  
xiāo huán pèi shēng   jīng chuáng yǐng  
fēng gāo rén   xiù yǐng  
jià nán jiǔ liú   zhù dàn é qǐng  
bié lái sān shí zài   wǎng wǎng mèng qīng jìng  
cóng gōng zài lái   gòng chūn yǒng  
píng gāo qiè yōu   shì shēn xǐng  
rán dēng zhàn   lín shuǐ yuè xīn míng  
xīng lán xià shān   miào chǔ xīn lǐng  
xiǎo shī 湿 lán   chōng qián lǐng