一年老一年

宋代 陆游
一年老一年,一日衰一日;譬如东周亡,岂复须大疾。 嬾惰已废书册久,病来亦复疏杯酒。 轫车小住固自佳,拂袖便行亦何有?下床拥火暖有余,咸豆数粒粥一盂。 平生常笑愚公愚,欲栽堕齿染白须。
nián lǎo nián   shuāi   dōng zhōu wáng  
lǎn duò fèi shū jiǔ   bìng lái shū bēi jiǔ
rèn chē xiǎo zhù jiā   xiù biàn 便 xíng yǒu   xià chuáng yōng huǒ nuǎn yǒu   xián dòu shù zhōu
píng shēng cháng xiào gōng   zāi duò chǐ 齿 rǎn bái