饮胡将军宅

清代 戴梓
束蒿扫却庭前雪,捲帘延入天中月。将军脱剑披麟膏,笑指千山一千叠。 妖童娥娥红粉妆,繁弦幺袅流清商。含情含态称霞觞,绣罗裙折双鸳鸯。 无端肩上作掌上,轻身婀娜来昭阳。瞥惊忽落彩云乡,绿珠楼陨悲遗香。 弓官虎士惊欲狂,酒徒词伯皆徬徨。须臾娇啭起青扬,春波帝子游潇湘。 一斗一石饮不了,雾眼相看情愈好。生憎容剧夜珠明,柳枝欲把桃花恼。 内中绿衣色更佳,歌残舞罢归谁家。惭余白发老无赖,梦里不知谁是他。
shù hāo sǎo què tíng qián xuě   juǎn lián yán tiān zhōng yuè jiāng jūn tuō jiàn lín gāo   xiào zhǐ qiān shān qiān dié
yāo tóng é é hóng fěn zhuāng   fán xián yāo niǎo liú qīng shāng hán qíng hán tài chēng xiá shāng   xiù luó qún zhé shuāng yuān yāng
duān jiān shàng zuò zhǎng shàng   qīng shēn ē nuó lái zhāo yáng piē jīng luò cǎi yún xiāng   绿 zhū lóu yǔn bēi xiāng
gōng guān shì jīng kuáng   jiǔ jiē páng huáng jiāo zhuàn qīng yáng   chūn yóu xiāo xiāng
dòu shí yǐn liǎo   yǎn xiāng kàn qíng hǎo shēng zēng róng zhū míng   liǔ zhī táo huā nǎo
nèi zhōng 绿 gèng jiā   cán guī shuí jiā cán bái lǎo lài   mèng zhī shuí shì