饮后

元代 刘因
日光射雨明珠玑,怒气郁作垂天蜺。天浆海波吸已竭,倒景径入黄金卮。 金卮一倾天宇閒,天公愁吐胸中奇。海风掀举催月出,吹落酒面浮明辉。 琼芝瑞露千万斛,肝肠潇潇清欲饥。金宫银阙此何处?夜半梦落昆崙西。 眼中之人素所期,赤霜为袍丹霞衣。明星煌煌何太速,碧霄怅望白云低。
guāng shè míng zhū   zuò chuí tiān tiān jiāng hǎi jié   dǎo jǐng jìng huáng jīn zhī
jīn zhī qīng tiān xián   tiān gōng chóu xiōng zhōng hǎi fēng xiān cuī yuè chū   chuī luò jiǔ miàn míng huī
qióng zhī ruì qiān wàn   gān cháng xiāo xiāo qīng jīn gōng yín quē chǔ   bàn mèng luò kūn lún 西
yǎn zhōng zhī rén suǒ   chì shuāng wèi páo dān xiá míng xīng huáng huáng tài   xiāo chàng wàng bái yún