尹恒复中翰遣公郎兼中持书入山峕沙汰宽旨赋此酬之
野老归山去不辞,谁持折柬寄相思。遣儿未肯同裴老,开社还应愧远师。
近日林梢仍向化,避人茅屋岂终移。物情累卵同今昔,珍重篁溪石上时。
yě
野
lǎo
老
guī
归
shān
山
qù
去
bù
不
cí
辞
,
shuí
谁
chí
持
shé
折
jiǎn
柬
jì
寄
xiāng
相
sī
思
qiǎn
。
ér
遣
wèi
儿
kěn
未
tóng
肯
péi
同
lǎo
裴
kāi
老
,
shè
开
hái
社
yīng
还
kuì
应
yuǎn
愧
shī
远
师
。
jìn
近
rì
日
lín
林
shāo
梢
réng
仍
xiàng
向
huà
化
,
bì
避
rén
人
máo
茅
wū
屋
qǐ
岂
zhōng
终
yí
移
wù
。
qíng
物
lěi
情
luǎn
累
tóng
卵
jīn
同
xī
今
zhēn
昔
,
zhòng
珍
huáng
重
xī
篁
shí
溪
shàng
石
shí
上
时
。