应致远谒放翁

宋代 姜特立
双溪雪消水生波,有客袖句来相过。 自言平生有诗僻,摆落世故工吟哦。 不愿垂腰连六印,不愿爰田封万户。 唯於前辈识苏黄,却向古人窥李杜。 呜呼断弦谁续髓,风雅送丧骚人死。 三山先生真若人,独将诗坛壁孤垒。 此翁笔力回万牛,淡处有味枯中膏。 有时奇险不可迫,剑门石角钱塘涛。 源充不嗣江西祖,自有正宗传法乳。 请君去直箭锋机,归来听我禾山鼓。
shuāng xuě xiāo shuǐ shēng   yǒu xiù lái xiāng guò  
yán píng shēng yǒu shī   bǎi luò shì gōng yín é  
yuàn chuí yāo lián liù yìn   yuàn yuán tián fēng wàn  
wéi qián bèi shí huáng   què xiàng rén kuī  
duàn xián shuí suǐ   fēng sòng sàng sāo rén  
sān shān xiān sheng zhēn ruò rén   jiāng shī tán lěi  
wēng huí wàn niú   dàn chù yǒu wèi zhōng gāo  
yǒu shí xiǎn   jiàn mén shí jiǎo qián táng tāo  
yuán chōng jiāng 西   yǒu zhèng zōng chuán  
qǐng jūn zhí jiàn fēng   guī lái tīng shān