应制皇亲试贡士歌

宋代 王禹偁
天王出震还海清,奎星灿灿昭文明。 诏令郡国页多士,大张珠网罗群英。 皇情孜孜终不倦,日斜犹御金銮殿。 宦柳低笼三月烟,炉香飞入千人砚。 麻衣皎皎光如雪,一一重瞳亲鉴别。 孤寒得硌荷君恩,聚首唯言尽臣节。 小臣踪迹本尘泥,登科曾赋御前题。 屈指方经五六载,如今已上青云梯。 位列谏官无一语,自问将何报明主。 应制非才但泪垂,强作登歌歌舜禹。
tiān wáng chū zhèn hái hǎi qīng   kuí xīng càn càn zhāo wén míng  
zhào lìng jùn guó duō shì   zhāng zhū wǎng luó qún yīng  
huáng qíng zhōng juàn   xié yóu jīn luán diàn 殿  
huàn liǔ lóng sān yuè yān   xiāng fēi qiān rén yàn  
jiǎo jiǎo guāng xuě   zhòng tóng qīn jiàn bié  
hán jūn ēn   shǒu wéi yán jǐn chén jié  
xiǎo chén zōng běn chén   dēng céng qián  
zhǐ fāng jīng liù zài   jīn shàng qīng yún  
wèi liè jiàn guān   wèn jiāng bào míng zhǔ  
yìng zhì fēi cái dàn lèi chuí   qiáng zuò dēng shùn