应制赋听松

明代 释宗泐
石榻坐来久,松涛万壑声。轻扬同梵呗,细奏学龙笙。 不独回禅寂,犹能悦圣情。莫归还在耳,魂梦亦须清。
shí zuò lái jiǔ   sōng tāo wàn shēng qīng yáng tóng fàn bài   zòu xué lóng shēng    
huí chán   yóu néng yuè shèng qíng guī huán zài ěr hún   mèng qīng