应召甘露诗

南北朝 邢邵
膏露且渐洽,凝液汭旌旗。草木尽沾被,玉散复珠霏。 谁谓穹昊远,道合若应机。
gāo qiě jiàn qià   níng ruì jīng cǎo jǐn zhān bèi   sàn zhū fēi
shuí wèi qióng hào yuǎn   dào ruò yīng