应物上人至自雷峰以诗见贻次韵酬答

明代 杨晋
一枕蘧蘧蝶梦忙,久抛怀抱付沧桑。衣珠未忍忘杯渡,法乳惟分许我尝。 眼赤自依金臂紫,尘红谁念客冠黄。联床且订名山约,料理芒鞋踏上方。
zhěn dié mèng máng   jiǔ pāo huái 怀 bào cāng sāng zhū wèi rěn wàng bēi   wéi fēn cháng    
yǎn chì jīn   chén hóng shuí niàn guān huáng lián chuáng qiě dìng míng shān yuē liào   máng xié shàng fāng