鹦鹉曲

元代 萨都剌
水晶帘垂宫昼长,猩色屏风围绣床。美人春睡苦不足,梦随飞燕游昭阳。 觉来粉汗湿香脸,一线柔红枕痕浅。三十六宫在眼前,五色香云随指转。 牙床端坐杨太真,云冠霞佩绛色裙。双成小玉各宫样,绣衣乌帽高将军。 雕笼七宝挂高树,玉案金盘看鹦鹉。 可怜鹦鹉解人言,不说渔阳动鼙鼓。乃知禽语能戏人,不知人语能杀身。 亡家败国污天地,天生尤物天亦嗔。一朝艳质化尘土,可恨可怜千万古。 香魂不逐马尘飞,犹托深闺绣房女。想当盘礴欲绣时,停针想像心如丝。 绣成特自比容貌,伏枕自喜还自悲。郎君有此从何得,怪底梅花心铁石。 偶然持赠百拙人,眉眶眼精生丑色。少年阅此恼断肠,锦屏绣褥兰麝香。 夜深酒醒换银烛,时见杨妃在耳傍。君不闻张丽华堕宫井,铜雀章台烟烬冷。 繁华一梦人不知,万事邯郸吕公枕。
shuǐ jīng lián chuí gōng zhòu zhǎng   xīng píng fēng wéi xiù chuáng měi rén chūn shuì   mèng suí fēi yàn yóu zhāo yáng
jué lái fěn hàn shī 湿 xiāng liǎn   xiàn 线 róu hóng zhěn hén qiǎn sān shí liù gōng zài yǎn qián   xiāng yún suí zhǐ zhuǎn
chuáng duān zuò yáng tài zhēn   yún guān xiá pèi jiàng qún shuāng chéng xiǎo gōng yàng   xiù mào gāo jiāng jūn
diāo lóng bǎo guà gāo shù   àn jīn pán kàn yīng
lián yīng jiě rén yán   shuō yáng dòng nǎi zhī qín néng rén   zhī rén néng shā shēn
wáng jiā bài guó tiān   tiān shēng yóu tiān chēn zhāo yàn zhì huà chén   hèn lián qiān wàn
xiāng hún zhú chén fēi   yóu tuō shēn guī xiù fáng xiǎng dāng pán xiù shí   tíng zhēn xiǎng xiàng xīn
xiù chéng róng mào   zhěn hái bēi láng jūn yǒu cóng de   guài méi huā xīn tiě shí
ǒu rán chí zèng bǎi zhuō rén   méi kuàng yǎn jīng shēng chǒu shào nián yuè nǎo duàn cháng   jǐn píng xiù lán shè xiāng
shēn jiǔ xǐng huàn yín zhú   shí jiàn yáng fēi zài ěr bàng jūn wén zhāng huá duò gōng jǐng   tóng què zhāng tái yān jìn lěng
fán huá mèng rén zhī   wàn shì hán dān gōng zhěn