鹦鹉和胡韵

明代 王守仁
鹦鹉生陇西,群飞恣鸣游。何意虞罗及,充贡来中州。 金绦縻华屋,云泉谢林丘。能言实阶祸,吞声亦何求。 主人有隐寇,窃发闻其谋。感君惠养德,一语思所酬。 惧君不见察,杀身反为尤。
yīng shēng lǒng 西   qún fēi míng yóu luó chōng   gòng lái zhōng zhōu    
jīn tāo huá   yún quán xiè lín qiū néng yán shí jiē huò tūn   shēng qiú    
zhǔ rén yǒu yǐn kòu   qiè wén móu gǎn jūn huì yǎng   suǒ chóu    
jūn jiàn chá   shā shēn fǎn wèi yóu