莺啼序 重过金陵

宋代 汪元量
金陵故都最好,有朱楼迢递。嗟倦客、又此凭高,槛外已少佳致。更落尽梨花,飞尽杨花,春也成憔悴。问青山、三国英雄,六朝奇伟。 麦甸葵丘,荒台败垒。鹿豕衔枯荠。正朝打孤城,寂寞斜阳影里。听楼头、哀笳怨角,未把酒、愁心先醉。渐夜深,月满秦淮,烟笼寒水。 凄凄惨惨,冷冷清清,灯火渡头市。慨商女不知兴废。隔江犹唱庭花,余音亹亹。伤心千古,泪痕如洗。乌衣巷口青芜路,认依稀、王谢旧邻里。临春结绮。可怜红粉成灰,萧索白杨风起。 因思畴昔,铁索千寻,谩沈江底。挥羽扇、障西尘,便好角巾私第。清谈到底成何事。回首新亭,风景今如此。楚囚对泣何时已。叹人间、今古真儿戏。东风岁岁还来,吹入钟山,几重苍翠。
jīn líng zuì hǎo   yǒu zhū lóu tiáo jiē juàn yòu píng gāo   kǎn wài shǎo jiā zhì gèng luò jǐn huā   fēi jǐn yáng huā   chūn chéng qiáo cuì wèn qīng shān sān guó yīng xióng   liù cháo wěi
mài diān kuí qiū   huāng tái bài lěi 鹿 shǐ xián zhèng cháo chéng   xié yáng yǐng tīng lóu tóu āi jiā yuàn jiǎo   wèi jiǔ chóu xīn xiān zuì jiàn shēn   yuè mǎn qín huái   yān lóng hán shuǐ
cǎn cǎn   lěng lěng qīng qīng   dēng huǒ tóu shì kǎi shāng zhī xīng fèi jiāng yóu chàng tíng huā   yīn wěi wěi shāng xīn qiān   lèi hén xiàng kǒu qīng   rèn wáng xiè jiù lín lín chūn jié lián hóng fěn chéng huī   xiāo suǒ bái yáng fēng
yīn chóu   tiě suǒ qiān xún   mán shěn jiāng huī shàn zhàng 西 chén   biàn 便 hǎo jiǎo jīn qīng tán dào chéng shì huí shǒu xīn tíng   fēng jǐng jīn chǔ qiú duì shí tàn rén jiān jīn zhēn ér dōng fēng suì suì hái lái   chuī zhōng shān   zhòng cāng cuì