莺啼序 用宋人韵

清代 龚自珍
残年半销金兽,启朱帘琐户。悄凝盼、十里蘅皋,多少心期伤暮。 梦回后、半霎凭栏,春烟阁断天涯树。仗莺魂有力,唤起一天浓絮。 昨日闲愁,今朝暗恨,似濛云惹雾。拈彩笔、亲制红词,有人怜赏心素。 正沉沉、春深似海,低徊年华金缕。作人间、病凤啼鸾,原输鸥鹭。 胭脂含怨,锦瑟生愁,怅春似逆旅。枉二十四番寒暖,次第催完,变了漫空,扑人花雨。 钗寒佩瘦,红敧绛病,惺惺胡蝶谁家宿,况连天、香草崇兰渡。 予怀渺渺,灵修尚隔中央,只恐弃我如土。凌波袜懒,绣线裙松,换吴棉白苧。 为一种、心情无奈,断送韶颜,憔悴而今,劝君休舞。 浑都不管,愁侬怨汝。灵犀一寸明见,更何须、弄入瑶琴柱。 纱窗日落无人,独倚黄昏,有谁省否。
cán nián bàn xiāo jīn shòu   zhū lián suǒ qiāo níng pàn shí héng gāo   duō shǎo xīn shāng
mèng huí hòu bàn shà píng lán   chūn yān duàn tiān shù zhàng yīng hún yǒu   huàn tiān nóng
zuó xián chóu   jīn zhāo àn hèn   shì méng yún niān cǎi qīn zhì hóng   yǒu rén lián shǎng xīn
zhèng chén chén chūn shēn hǎi   huí nián huá jīn zuò rén jiān bìng fèng luán   yuán shū ōu
yān zhī hán yuàn   jǐn shēng chóu   chàng chūn shì wǎng èr shí fān hán nuǎn   cuī wán   biàn le màn kōng   rén huā
chāi hán pèi shòu   hóng jiàng bìng   xīng xīng dié shuí jiā 宿   kuàng lián tiān xiāng cǎo chóng lán
huái 怀 miǎo miǎo   líng xiū shàng zhōng yāng   zhǐ kǒng líng lǎn   xiù xiàn 线 qún sōng   huàn mián bái níng
wèi zhǒng xīn qíng nài   duàn sòng sháo yán   qiáo cuì ér jīn   quàn jūn xiū
hún dōu guǎn   chóu nóng yuàn líng cùn míng jiàn   gèng nòng yáo qín zhù
shā chuāng luò rén   huáng hūn   yǒu shuí shěng fǒu