莺啼序 初春对残雪作

近现代 卢青山
斑斑腊馀剩雪,散荒茅四路。见寒鸹、分暮盘枝,寂寂初下还去。 远山外、苍茫黯望,残烟漠漠迷畴土。问谁凭、栏冷风生,更交疏雨? 万里江山,叶谢水逝,算因循几度?又春到、苔榭荒涂,灼桃茵柳何处? 只残冬、新梧未上;记当日、春衫忙补;觉而今、空有佳醪,不能狂赋。 关门草草,旧被如冰,怅然梦共与。尽觅遍、杏南梅北,一碧深池,十里啼莺,百村飞絮。 和杯舀月,盟鸥斥鹭。蹇驴扶醉寻归径,甚依依、仿佛都如故? 昏灯荡曳,凄凉一壁孤形,冷窗破纸无语。 遥遥沉夜,独展清毫,恨渺然难诉。怕恼乱、心情未写,早泛啼痕; 浅墨初乾,已成陈句。重行检点,胡弦繁弄,今生一腑追春意,转移成、悲惋萧萧柱。 来生再放人间,一寸心魂,可能寄否?
bān bān shèng xuě   sàn huāng máo jiàn hán guā fēn pán zhī   chū xià hái
yuǎn shān wài cāng máng àn wàng   cán yān chóu wèn shuí píng lán lěng fēng shēng   gèng jiāo shū  
wàn jiāng shān   xiè shuǐ shì   suàn yīn xún   yòu chūn dào tái xiè huāng   zhuó táo yīn liǔ chǔ  
zhǐ cán dōng xīn wèi shàng   dāng chūn shān máng   jué ér jīn kōng yǒu jiā láo   néng kuáng
guān mén cǎo cǎo   jiù bèi bīng   chàng rán mèng gòng jǐn biàn xìng nán méi běi   shēn chí   shí yīng   bǎi cūn fēi
bēi yǎo yuè   méng ōu chì jiǎn zuì xún guī jìng   shén fǎng 仿 dōu  
hūn dēng dàng   liáng xíng   lěng chuāng zhǐ
yáo yáo chén   zhǎn qīng háo   hèn miǎo rán nán nǎo luàn xīn qíng wèi xiě   zǎo fàn hén  
qiǎn chū qián   chéng chén chóng xíng jiǎn diǎn   xián fán nòng   jīn shēng zhuī chūn   zhuǎn chéng bēi wǎn xiāo xiāo zhù
lái shēng zài fàng rén jiān   cùn xīn hún   néng fǒu