莺啼序

宋代 刘辰翁
匆匆何须惊觉,唤草庐人起。算成败利钝,非臣逆睹,至死后已。又何似、采桑八百,看蚕夜织小窗里。漫二升自苦,教人吊卧龙里。 别有佳人,追桃恨李。拥凝香绣被。争知道、壮士悲歌,萧萧正度寒水。问荆卿、田横古墓,更谁载酒为君酹。过霜桥落月,老人不见遗履。 置之勿道,逝者如斯,甚矣衰久矣。君其为吾归计,为耕计。但问某所泉甘,何乡鱼美。此生不愿多才艺。功名马上兜鍪出,莫书生、误尽了人间事。昔年种柳江潭,攀枝折条,噫嘻树犹如此。 登高一笑,把菊东篱,且复聊尔耳。试回首、龙山路断,走马台荒,渭水秋风,沙河夜市。休休莫莫,毋多酌我,我狂最喜高歌去,但高歌、不是番腔底。此时对影成三,呼娥起舞,为何人喜。
cōng cōng jīng jué   huàn cǎo rén suàn chéng bài dùn   fēi chén   zhì hòu yòu cǎi sāng bǎi   kàn cán zhī xiǎo chuāng màn èr shēng   jiào rén diào lóng
bié yǒu jiā rén   zhuī táo hèn yōng níng xiāng xiù bèi zhēng zhī dào zhuàng shì bēi   xiāo xiāo zhèng hán shuǐ wèn jīng qīng tián héng   gèng shuí zài jiǔ wèi jūn lèi guò shuāng qiáo luò yuè   lǎo rén jiàn
zhì zhī dào   shì zhě   shén shuāi jiǔ jūn wèi guī   wèi gēng dàn wèn mǒu suǒ quán gān   xiāng měi shēng yuàn duō cái gōng míng shàng dōu móu chū   shū shēng jǐn le rén jiān shì nián zhǒng liǔ jiāng tán   pān zhī zhé tiáo   shù yóu
dēng gāo xiào   dōng   qiě liáo ěr ěr shì huí shǒu lóng shān duàn   zǒu tái huāng   wèi shuǐ qiū fēng   shā shì xiū xiū   duō zhuó   kuáng zuì gāo   dàn gāo shì fān qiāng shí duì yǐng chéng sān   é   wèi rén