莺啼序

宋代 叶润
离骚困吟梦醒,访台城旧路。问流水、东入沧溟,还解流转西否。乌衣梦、浪传故国,晴烟冉冉宫墙树。念吟魂凄断,待随燕子来去。回首十年,阑锦花场,趁吟云赋雨。可曾对、宝瑟知音,高轩为谁轻驻。倚东风、愁长笑短,水云深、春江日暮。伴羁怀,唯有征衫,贮寒半缕。高情谩赋,蕙带兰襟,蛾眉古来相妒。英雄到、江南易老。後来谁更,风景伤心,泪沾樽俎。登山宴水,横江酹酒,倾将慷慨酬形势,付兴亡、一笑翻歌舞。独醒难继山公,上马旌旗动,又还惊起鸥鹭。危亭恨极,落尽寒香,怕道断肠句。有多少、行星翠点,春浅寒深,孕粉藏香,蝶清蜂瘦。因孤彩笔芳笺,拟待倩取游丝,系却离绪。旋□□、写入鸣弦柱。曲高调古。更人何在,谁比和、此幽素。
sāo kùn yín mèng xǐng   fǎng 访 tái chéng jiù wèn liú shuǐ dōng cāng míng   hái jiě liú zhuǎn 西 fǒu mèng làng chuán guó   qíng yān rǎn rǎn gōng qiáng shù niàn yín hún duàn   dài suí yàn lái huí shǒu shí nián   lán jǐn huā chǎng   chèn yín yún zēng duì bǎo zhī yīn   gāo xuān wèi shuí qīng zhù dōng fēng chóu cháng xiào duǎn   shuǐ yún shēn chūn jiāng bàn huái 怀   wéi yǒu zhēng shān   zhù hán bàn gāo qíng mán   huì dài lán jīn   é méi lái xiāng yīng xióng dào jiāng nán lǎo hòu lái shuí gèng   fēng jǐng shāng xīn   lèi zhān zūn dēng shān yàn shuǐ   héng jiāng lèi jiǔ   qīng jiāng kāng kǎi chóu xíng shì   xīng wáng xiào fān xǐng nán shān gōng   shàng jīng dòng   yòu hái jīng ōu wēi tíng hèn   luò jǐn hán xiāng   dào duàn cháng yǒu duō shǎo xíng xīng cuì diǎn   chūn qiǎn hán shēn   yùn fěn cáng xiāng   dié qīng fēng shòu yīn cǎi fāng jiān   dài qiàn yóu   què xuán     xiě míng xián zhù gāo diào gēng rén zài   shuí yōu