莺啼序

清代 况周颐
闻歌向来易感,倚孤琴倦语。记曾几、花月因循,自别何事凝伫。 费遥夜、红牙按拍,湖天可有痴云驻。为伤春蹙遍,双蛾似怜迟暮。 芳约燕兰,梦里事往,剩沧洲卧雨。渭城唱、禁得何堪,茂陵诗鬓将素。 忍重寻、旗亭败壁,最枨触、新腔金谱。翠禽边、昨夜星辰,缟衣仙路。 惊鸿片霎,怨宇三生,此情定念否。人去也、一声双泪,便抵河满,慧业愁根,更谁侬汝。 玉珰盼断,青衫湿遍,何郎诗笔犹萧瑟,再休提、旧曲霓裳序。 人天几劫,何曾换却华鬟,葬花怕无香土。 离魂化蝶,到得西泠,要柳丝繫住。尚仿佛、江山金粉,未尽消磨,几见娉婷,旧家风度。 云涯恨远,霜华愁重,相思休管鹤更瘦。便瑶台、从此迷烟雾。 淞潮待剪还慵,自拨湘弦,断肠诉与。
wén xiàng lái gǎn   qín juàn céng huā yuè yīn xún bié   shì níng zhù      
fèi yáo hóng àn pāi   tiān yǒu chī yún zhù wèi shāng chūn biàn shuāng é   shì lián chí      
fāng yuē yàn lán   mèng shì wǎng   shèng cāng zhōu wèi chéng chàng jīn de kān mào líng   shī bìn jiāng      
rěn zhòng xún tíng bài zuì   chéng chù xīn qiāng jīn cuì qín biān zuó xīng chén gǎo xiān            
jīng hóng 鸿 piàn shà   yuàn sān shēng   qíng dìng niàn fǒu rén shēng shuāng lèi biàn   便 mǎn huì   chóu gēn gèng shuí   nóng      
dāng pàn duàn   qīng shān shī 湿 biàn   láng shī yóu xiāo   zài xiū jiù cháng    
rén tiān jié   zēng huàn què huá huán   zàng huā xiāng  
hún huà dié   dào 西 líng   yào liǔ zhù shàng fǎng 仿 jiāng shān jīn fěn wèi jǐn   xiāo jiàn   pīng tíng jiù jiā   fēng      
yún hèn yuǎn   shuāng huá chóu zhòng   xiāng xiū guǎn gèng shòu biàn yáo 便 tái cóng yān      
sōng cháo dài jiǎn hái yōng   xiāng xián   duàn cháng