莺啼序

宋代 徐宝之
荼コ一番过雨,渍残花似雪。向清晓、步入东风,细拾苔砌馀靥。有数片、飞沾翠柳,萦回半著双归蝶。悄无人、共立幽禽,呢呢能说。 因念年华,最苦易失,对春愁暗结。欢自古、曾有佳人,长门深闭修洁。寄么弦、千言万语,闷满眼、欲弹难彻。靠珠珑,风雨微收,落花时节。 春工渐老,绿草连天,别浦共一色。但暮霭、朝烟无际,尽日目极,江北江南,杜鹃叫裂。此时此意,危魂黯黯,渭城客舍青青树,问何人、把酒来看别。思量怎向,迟回独掩青扉,夕阳犹照南陌。 春应记得,旧日疏狂,等受今磨折。便永谢、五湖烟艇,只有吟诗,曲坞煎茶,小窗眠月。春还自省,把融和事,长留芳书人间世,与羁臣、恨妾销离侧。自题蕙叶回春,坐听蓬壶,漏声细咽。
  fān guò   cán huā xuě xiàng qīng xiǎo dōng fēng   shí tái yǒu shù piàn fēi zhān cuì liǔ   yíng huí bàn zhù shuāng guī dié qiāo rén gòng yōu qín   néng shuō
yīn niàn nián huá   zuì shī   duì chūn chóu àn jié huān céng yǒu jiā rén   cháng mén shēn xiū jié me xián qiān yán wàn   mèn mǎn yǎn dàn nán chè kào zhū lóng   fēng wēi shōu   luò huā shí jié
chūn gōng jiàn lǎo   绿 cǎo lián tiān   bié gòng dàn ǎi cháo yān   jìn   jiāng běi jiāng nán   juān jiào liè shí   wēi hún àn àn   wèi chéng shè qīng qīng shù   wèn rén jiǔ lái kàn bié liáng zěn xiàng   chí huí yǎn qīng fēi   yáng yóu zhào nán
chūn yìng   jiù shū kuáng   děng shòu jīn zhé biàn 便 yǒng xiè yān tǐng   zhǐ yǒu yín shī   jiān chá   xiǎo chuāng mián yuè chūn hái xǐng   róng shì   zhǎng liú fāng shū rén jiān shì   chén hèn qiè xiāo huì huí chūn   zuò tīng péng   lòu shēng yàn