莺啼序

近现代 程滨
重帘把春隔断,剩诗囊未补。漫漏出、一十三年,纷纷零落如雨。 有多少幽歌怨曲,当时尽为冬冬谱。忆秋心溺水,赖伊一网收取。 独立湾头,漂来海上,是人间曾遇。浑不觉、拚却今生,桃源花落谁护。 晚风间、哀吟未彻,斜阳下、扇儿轻付。渐模糊,泪送归舟,向天涯去。 狂澜拍梦,萱草遮人,相思更相阻。赢得个萧斋词客,屡拨青灯; 北国佳人,顿成孤旅。清泉影里,平林深处,马嘶坝上临风暮。 算平生、欢乐曾如许。流星暗祝。知她卧病京华,中夜一身风露。 联翩俗务,爱已成恩,便把恩辜负。愈珍惜、如今琐碎,旧日温存; 叵耐人人,折花新圃。沈思六载,锥心长哭,此时忽见冬冬语:“宁无情、莫被情伤汝”。 一言惊破诗囊,揭去重帘,问春归否。
zhòng lián chūn duàn   shèng shī náng wèi màn lòu chū shí sān nián   fēn fēn líng luò
yǒu duō shǎo yōu yuàn   dāng shí jǐn wèi dōng dōng qiū xīn shuǐ   lài wǎng shōu
wān tóu   piāo lái hǎi shàng   shì rén jiān céng hún jué pàn què jīn shēng   táo yuán huā luò shuí
wǎn fēng jiān āi yín wèi chè   xié yáng xià shàn ér qīng jiàn   lèi sòng guī zhōu   xiàng tiān
kuáng lán pāi mèng   xuān cǎo zhē rén   xiāng gēng xiāng yíng de xiāo zhāi   qīng dēng  
běi guó jiā rén   dùn chéng qīng quán yǐng   píng lín shēn chù   shàng lín fēng
suàn píng shēng huān céng liú xīng àn zhù zhī bìng jīng huá   zhōng shēn fēng
lián piān   ài chéng ēn   biàn 便 ēn zhēn jīn suǒ suì   jiù wēn cún  
nài rén rén   zhé huā xīn shěn liù zài   zhuī xīn cháng   shí jiàn dōng dōng     :“ níng qíng bèi qíng shāng  
yán jīng shī náng   jiē zhòng lián   wèn chūn guī fǒu