莺啼序

近现代 顾敏燕
谁听雨声点滴,又情深如许。寒崖畔、料得幽芳,总是寂寞无主。 念明月,何时对影,持杯再把前缘叙。想夜来,唯有潇潇,满城烟雨。 旧事重提,风流人物,尽沉埋黄土。今只问、剔透玲珑,冰心人在何处? 一帘春、悄然入画,杏花闹、顿迷归路。看往来,过客匆匆,韶光轻负。 我携尔手,卿会吾心,行遍夕阳暮。每忆及、尚湖春嫩,波上烟翠,粉面桃花,惹起清绪。 袭人淑气,侵眸草色,一年花事重来过,只浓情、已作《莺啼序》。 徒生叹息,碧树昨夜西风,难为天涯孤旅。 绵绵不绝,欲效痴蚕,细嚼相思苦。了无益、帘垂门户,守尽黄昏,或有书香,可成新趣。 波花镜月,依稀清梦,望穿秋水空凝绿,向长空、借取鸿飞羽。 九霄莫道寒凉,几夜沉思,少人倾诉。
shuí tīng shēng diǎn   yòu qíng shēn hán pàn liào de yōu fāng   zǒng shì zhǔ
niàn míng yuè   shí duì yǐng   chí bēi zài qián yuán xiǎng lái   wéi yǒu xiāo xiāo   mǎn chéng yān
jiù shì chóng   fēng liú rén   jǐn chén mái huáng jīn zhǐ wèn tòu líng lóng   bīng xīn rén zài chǔ  
lián chūn qiǎo rán huà   xìng huā nào dùn guī kàn wǎng lái   guò cōng cōng   sháo guāng qīng
xié ěr shǒu   qīng huì xīn   xíng biàn yáng měi shàng chūn nèn   shàng yān cuì   fěn miàn táo huā   qīng
rén shū   qīn móu cǎo   nián huā shì chóng lái guò   zhǐ nóng qíng zuò yīng 》。  
shēng tàn   shù zuó 西 fēng   nán wéi tiān
mián mián jué   xiào chī cán   jué xiāng liǎo lián chuí mén   shǒu jìn huáng hūn   huò yǒu shū xiāng   chéng xīn
huā jìng yuè   qīng mèng   wàng chuān 穿 qiū shuǐ kōng níng 绿   xiàng cháng kōng jiè hóng 鸿 fēi
jiǔ xiāo dào hán liáng   chén   shǎo rén qīng