莺啼序

宋代 赵文
初荷一番沃雨,锦云红尚卷。隘华屋、赋客吟仙,候望南极天远。还报道、飘然紫气,山奇水胜都行偏。却归来领客,水晶庭院开宴。 窗户青红,正似京洛,按笙歌一片。似别有、金屋佳人,桃根桃叶清婉。倚薰风、虬须正绿,人似玉手挼纨扇。算风流,只有蓬瀛,画图曾见。 谁知老子,正自萧然,於此兴颇浅。只拟问、金砂玉蕊,兔髓乌肝,偃月炉中,七还九转。今来古往,悠悠史传,神仙本是英雄做、笑英雄、到此多留恋。看看破晓耕龙,跨海骑鲸,千年依旧庙脸。便教乞与,万里封侯,奈朔风如箭。又何似、广山一任,种竹栽花,棋局思量,墨池挥染。天还记得,生贤初意,乾坤正要人撑拄,便公能安隐天宁肯。待看佐汉功成,伴赤松游,恁时未晚。
chū fān   jǐn yún hóng shàng juǎn ài huá yín xiān   hòu wàng nán tiān yuǎn hái bào dào piāo rán   shān shuǐ shèng dōu xíng piān què guī lái lǐng   shuǐ jīng tíng yuàn kāi yàn
chuāng hu qīng hóng   zhèng shì jīng luò   àn shēng piàn shì bié yǒu jīn jiā rén   táo gēn táo qīng wǎn xūn fēng qiú zhèng 绿   rén shì shǒu ruá wán shàn suàn fēng liú   zhǐ yǒu péng yíng   huà céng jiàn
shéi zhī lǎo zi   zhèng xiāo rán   xīng qiǎn zhǐ wèn jīn shā ruǐ   suǐ gān   yǎn yuè zhōng   hái jiǔ zhuàn jīn lái wǎng   yōu yōu shǐ zhuàn   shén xiān běn shì yīng xióng zuò xiào yīng xióng dào duō liú liàn kàn kàn xiǎo gēng lóng   kuà hǎi jīng   qiān nián jiù miào liǎn biàn 便 jiào   wàn fēng hóu   nài shuò fēng jiàn yòu guǎng 广 shān rèn   zhǒng zhú zāi huā   liáng   chí huī rǎn tiān hái de   shēng xián chū   qián kūn zhèng yào rén chēng zhǔ   biàn 便 gōng néng ān yǐn tiān nìng kěn dài kàn zuǒ hàn gōng chéng   bàn chì sōng yóu   nèn shí wèi wǎn