莺啼序

宋代 赵文
东风何许红紫,又匆匆吹去。最堪惜、九十春光,一半情绪听雨。到昨日、看花去处,如今尽是相思树。倚斜阳脉脉,多情燕子能语。 自怪情怀,近日顿懒,忆刘郎前度。断桥外、小院重帘,那人正柳边住。问章台、青青在否。芳信隔、□魂无据。想行人,折尽柔条,滚愁成絮。 闲将杯酒,苦劝义和,揽辔更少驻。怎忍把、芳菲容易委路。春还倒转归来,为君起舞。寸肠万恨,何人共说,十年暗洒铜仙泪,是当时、滴滴金盘露。思量万事成空,只有初心,英英未化为土。浮生似客,春不怜人,人更怜春暮。君不见、青楼朱阁,舞女歌童,零落山丘,便房幽户。长门词赋,沈香乐府,悠悠谁是知音者,且绿阴多处修花谱。殷勤更倩啼莺,传语风光,後期莫误。
dōng fēng hóng   yòu cōng cōng chuī zuì kān jiǔ shí chūn guāng   bàn qíng tīng dào zuó kàn huā chù   jīn jìn shì xiāng shù xié yáng   duō qíng yàn zi néng
guài qíng huái 怀   jìn dùn lǎn   liú láng qián duàn qiáo wài xiǎo yuàn zhòng lián   rén zhèng liǔ biān zhù wèn zhāng tái qīng qīng zài fǒu fāng xìn   hún xiǎng xíng rén   zhé jǐn róu tiáo   gǔn chóu chéng
xián jiāng bēi jiǔ   quàn   lǎn pèi gèng shǎo zhù zěn rěn fāng fēi róng wěi chūn hái dào zhuǎn guī lái   wèi jūn cùn cháng wàn hèn   rén gòng shuō   shí nián àn tóng xiān lèi   shì dāng shí jīn pán liáng wàn shì chéng kōng   zhǐ yǒu chū xīn   yīng yīng wèi huà wèi shēng shì   chūn lián rén   rén gèng lián chūn jūn jiàn qīng lóu zhū   tóng   líng luò shān qiū   biàn 便 fáng yōu cháng mén   shěn xiāng yuè   yōu yōu shuí shì zhī yīn zhě   qiě 绿 yīn duō chù xiū huā yīn qín gèng qiàn yīng   chuán fēng guāng   hòu