莺啼序

宋代 刘辰翁
闷如愁红著雨,卷地吹不起。便故人渺渺,相逢前事,欲语还己。凝望久、荒城落日,五湖四海烟浪里。问而今何处,寄声旧时邻里。 闲说那回,海上苏李。雪深夜如被。想携手、汉天不语,叫□不应疑水。待河梁、一尊落月,生非死别君如酹。望故人阁上,依稀长剑方履。 古人已矣,垂名青史,谓当如此矣。又谁料浮沈,自得鱼计。赏心乐事,良辰美景,撞钟舞女,朱门大第。雕鞍骏马番装笠,笑虚名何与身前事。区区相望,饿死西山,悬目东门,人生何乐为此。 古人已矣,天下英雄,使君与操耳。听喔喔、鸡鸣早起,屡舞徘徊,痛饮高楼,狂歌过市。苍苍万古,羲农周孔,文章事业星辰上,至而今、枯见银河底。笑他黄纸除君,红旗报我,为君助喜。
mèn chóu hóng zhù   juǎn chuī biàn 便 rén miǎo miǎo   xiāng féng qián shì   hái níng wàng jiǔ huāng chéng luò   hǎi yān làng wèn ér jīn chǔ   shēng jiù shí lín
xián shuō huí   hǎi shàng xuě shēn bèi xiǎng xié shǒu hàn tiān   jiào   yīng shuǐ dài liáng zūn luò yuè   shēng fēi bié jūn lèi wàng rén shàng   cháng jiàn fāng
rén   chuí míng qīng shǐ   wèi dāng yòu shéi liào shěn   shǎng xīn shì   liáng chén měi jǐng   zhuàng zhōng   zhū mén diāo ān jùn fān zhuāng   xiào míng shēn qián shì xiāng wàng   è 饿 西 shān   xuán dōng mén   rén shēng wèi
rén   tiān xià yīng xióng   shǐ 使 jūn cāo ěr tīng míng zǎo   pái huái   tòng yǐn gāo lóu   kuáng guò shì cāng cāng wàn   nóng zhōu kǒng   wén zhāng shì xīng chén shàng   zhì ér jīn jiàn yín xiào huáng zhǐ chú jūn   hóng bào   wèi jūn zhù