应天长

宋代 许棐
溅紫飘红风又雨。一刻韶芳留不住。燕吞声,莺谇语。待得晴来人已去。 怯新歌,怜旧舞。冷落艳腔芳谱。要识此时情绪。豆梅酸更苦。
jiàn piāo hóng fēng yòu sháo fāng liú zhù yàn tūn shēng   yīng suì dài de qíng lái rén
qiè xīn   lián jiù lěng luò yàn qiāng fāng yào shí shí qíng dòu méi suān gèng