应天长

五代 冯延巳
石城山下桃花绽,宿雨初晴云未散。南去棹,北飞雁, 水阔山遥肠欲断¤ 倚楼情绪懒,惆怅春心无限。燕度蒹葭风晚,欲归愁满面。
shí chéng shān xià táo huā zhàn   宿 chū qíng yún wèi sàn nán zhào   běi fēi yàn  
shuǐ kuò shān yáo cháng duàn   ¤
lóu qíng lǎn   chóu chàng chūn xīn xiàn yàn jiān jiā fēng wǎn   guī chóu mǎn miàn