应天长

清代 周之琦
莺花近甸,鸿雪去程,依稀梦境堪觅。记否那回携手,汀波恋馀碧。 垂虹影,还自直,有几许、倩魂消得。画眉冷,走马人来,鸥鹭曾识。 回念别离时,陌上香泥,罗带为谁拭。怕说绣鞯行处,鞭丝堕秋色。 前踪认,如过翼。尽唤起、暮愁千尺。断桥外,细雨恹恹,重问村驿。
yīng huā jìn diàn   hóng 鸿 xuě chéng   mèng jìng kān fǒu huí xié shǒu tīng   liàn    
chuí hóng yǐng   hái zhí   yǒu qiàn hún xiāo de huà méi lěng zǒu   rén lái ōu   céng shí      
huí niàn bié shí   shàng xiāng   luó dài wèi shuí shì shuō xiù jiān xíng chǔ biān   duò qiū    
qián zōng rèn   guò jǐn huàn chóu qiān chǐ duàn qiáo wài yān   yān zhòng wèn cūn         驿