应天长

清代 项鸿祚
枕屏生绿山眉展,薄睡起来微带倦。鹃声唤,莺声怨,花落絮飞春不管。 宿妆临镜懒,闲了粉奁香碗。道是愁深病惯,如何心绪乱。
zhěn píng shēng 绿 shān méi zhǎn   báo shuì lai wēi dài juàn juān shēng huàn yīng   shēng yuàn huā   luò fēi chūn guǎn    
宿 zhuāng lín jìng lǎn   xián le fěn lián xiāng wǎn dào shì chóu shēn bìng guàn   xīn luàn