应天长

清代 顾之琼
绿阴风软黄鹂舌。往事重提千缕血。悄无言,眉几叠。 博得瑶阶诉明月。 醒难传,梦怎说。赚人真是离别。索性金鸡啼彻。任他长契阔。
绿 yīn fēng ruǎn huáng shé wǎng shì chóng qiān xuè qiāo yán   méi dié
de yáo jiē míng yuè
xǐng nán chuán   mèng zěn shuō zhuàn rén zhēn shi bié suǒ xìng jīn chè rèn zhǎng kuò