应天长

宋代 杨泽民
夭桃弄粉,繁杏透香,依然旧日颜色。奈彼妒花风雨,边阴过寒食。金钗试寻妙客。正昼永、院深人寂。善歌更解舞,传闻触处声藉。 当日后游时,屡向平康,吟咏共题壁。自后纵经回曲,难寻阿姨宅。芳华苑,罗绮陌。怎断得、怪踪狂迹。惯来往,柳外花间,莺燕都识。
yāo táo nòng fěn   fán xìng tòu xiāng   rán jiù yán nài huā fēng   biān yīn guò hán shí jīn chāi shì xún miào zhèng zhòu yǒng yuàn shēn rén shàn gèng jiě   chuán wén chù chù shēng
dāng hòu yóu shí   xiàng píng kāng   yín yǒng gòng hòu zòng jīng huí   nán xún ā zhái fāng huá yuàn   luó zěn duàn guài zōng kuáng guàn lái wǎng   liǔ wài huā jiān   yīng yàn dōu shí