应天长

唐代 牛峤
玉楼春望晴烟灭,舞衫斜卷金条脱。黄鹂娇转声初歇, 杏花飘尽龙山雪¤ 凤钗低赴节,筵上王孙愁绝。鸳鸯对衔罗结, 两情深夜月。 双眉澹薄藏心事,清夜背灯娇又醉。玉钗横,山枕腻, 宝帐鸳鸯春睡美¤ 别经时,无限意,虚道相思憔悴。莫信彩笺书里, 赚人肠断字。
lóu chūn wàng qíng yān miè   shān xié juǎn jīn tiáo tuō huáng jiāo zhuǎn shēng chū xiē  
xìng huā piāo jǐn lóng shān xuě   ¤
fèng chāi jié   yán shǎng wáng sūn chóu jué yuān yāng duì xián luó jié  
liǎng qíng shēn yuè
shuāng méi dàn báo cáng xīn shì   qīng bèi dēng jiāo yòu zuì chāi héng   shān zhěn  
bǎo zhàng yuān yāng chūn shuì měi   ¤
bié jīng shí   xiàn   dào xiāng qiáo cuì xìn cǎi jiān shū  
zhuàn rén cháng duàn