应天长·丽花斗靥

宋代 吴文英
丽花斗靥,清麝溅尘,春声遍满芳陌。竟路障空云幕,冰壶浸霞色。芙容镜,词赋客。竞绣笔、醉嫌天窄。素娥下,小驻轻镳,眼乱红碧。 前事顿非昔,故苑年光,浑与世相隔。向暮巷空人绝,残灯耿尘壁。凌波恨,帘户寂。听怨写、堕梅哀笛。伫立久,雨暗河桥,谯漏疏滴。
huā dòu   qīng shè jiàn chén   chūn shēng biàn mǎn fāng jìng zhàng kōng yún   bīng jìn xiá róng jìng   jìng xiù zuì xián tiān zhǎi é xià   xiǎo zhù qīng biāo   yǎn luàn hóng
qián shì dùn fēi   yuàn nián guāng   hún shì xiàng xiàng xiàng kōng rén jué   cán dēng gěng chén líng hèn   lián tīng yuàn xiě duò méi āi zhù jiǔ   àn qiáo   qiáo lòu shū