樱桃

宋代 朱淑贞
为花结实自殊常,摘下盘中颗颗香。味重不容轻众口,独于寝庙荐先尝。
wèi huā jiē shí shū cháng   zhāi xià pán zhōng xiāng wèi zhòng róng qīng zhòng kǒu   qǐn miào jiàn xiān cháng