樱桃

宋代 刘敞
东风吹陈根,万木含芳华。客愁独不改,浩荡津无涯。 朝光破浮隐,暄鸟声交加。樱桃此时盛,满树纷彤霞。 当户仍拂帘,参差自相遮。日高卧未起,顾见惊且嗟。 此复几日繁,譬如空中花。非无一樽酒,玩之到景斜。 多虑使意衰,怅然奈尔何。
dōng fēng chuī chén gēn   wàn hán fāng huá chóu gǎi   hào dàng jīn
cháo guāng yǐn   xuān niǎo shēng jiāo jiā yīng táo shí shèng   mǎn shù fēn tóng xiá
dàng réng lián   cēn xiāng zhē gāo wèi   jiàn jīng qiě jiē
fán   kōng zhōng huā fēi zūn jiǔ   wán zhī dào jǐng xié
duō shǐ 使 shuāi   chàng rán nài ěr