樱桃

宋代 王禹偁
凤实落嶙峋,蟠根出俗尘。 子多将尽夏,花晚不争春。 上苑空枝後,荒岩满树新。 鸟含红映嘴,猿饱渍流唇。 溪寺初供佛,山斋已待宾。 升筵参李柰,入市附樵薪。 叶衬青舒槲,笼擎绿透筠。 泻盘能宛转,就酒益甘辛。 致养侔怀橘,投试等献芹。 齿酸虽欲罢,喉渴尚宜频。 溉水应无主,驱禽免废人。 栽培伤物性,髠接失天真。 自笑羹梅忝,谁知社栗神。 用堪登俎豆,生合委荆榛。 差小同谦退,饶先似屈伸。 叔孙如荐庙,朴野味弥纯。
fèng shí luò lín xún   pán gēn chū chén
zi duō jiāng jǐn xià   huā wǎn zhēng chūn
shàng yuàn kōng zhī hòu   huāng yán mǎn shù xīn
niǎo hán hóng yìng zuǐ   yuán bǎo liú chún
chū gòng   shān zhāi dài bīn
shēng yán cān nài   shì qiáo xīn
chèn qīng shū   lóng qíng 绿 tòu yún
xiè pán néng wǎn zhuǎn   jiù jiǔ gān xīn
zhì yǎng móu huái 怀   tóu shì děng xiàn qín
chǐ 齿 suān suī   hóu shàng pín
gài shuǐ yīng zhǔ   qín miǎn fèi rén
zāi péi shāng xìng   kūn jiē shī tiān zhēn
xiào gēng méi tiǎn   shéi zhī shè shén
yòng kān dēng dòu   shēng wěi jīng zhēn
chà xiǎo tóng qiān tuì 退   ráo xiān shì shēn
shū sūn jiàn miào   piáo wèi chún