营师常秉烛为人说气色戏成此绝

宋代 叶适
曙色熹微已出门,擘浮热眼相旁人。 不如睡足朦胧起,留得沉光看本身。
shǔ wēi chū mén   bāi yǎn xiāng páng rén  
shuì méng lóng   liú chén guāng kàn běn shēn