营涅槃忏还涂作诗并序

南北朝 江总
可否同一贯,生死亦一条。况期灭尽者,岂是俗中要。 人道离群怆,冥期出世遥。留连入涧曲,宿昔陟岩椒。 石溜冰便断,松霜日自销。向崖云叆叇,出谷雾飘飖。 勿言无大隐,归来即市朝。
fǒu tóng guàn   shēng tiáo kuàng miè jǐn zhě   shì zhōng yào
rén dào qún chuàng   míng chū shì yáo liú lián jiàn   宿 zhì yán jiāo
shí liū bīng biàn 便 duàn   sōng shuāng xiāo xiàng yún ài dài   chū piāo yáo
yán yǐn   guī lái shì cháo