迎春乐

宋代 柳永
近来憔悴人惊怪。为别后、相思煞。我前生、负你愁烦债 。便苦恁难开解。 良夜永、牵情无计奈。锦被里、馀香犹在。怎得依前灯下 ,恣意怜娇态。
jìn lái qiáo cuì rén jīng guài wéi bié hòu xiāng shā qián shēng chóu fán zhài
biàn 便 nèn nán kāi jiě
liáng yǒng qiān qíng nài jǐn bèi xiāng yóu zài zěn de qián dēng xià
  lián jiāo tài