宋代 丁谓
兰畹炎飙息,莎阶霁景凉。宵征循屋漏,昼伏避阳光。 具体微雨显,馀辉有若亡。惟怜资学者,熠耀满纱囊。
lán wǎn yán biāo   shā jiē jǐng liáng xiāo zhēng xún lòu zhòu   yáng guāng    
wēi xiǎn   huī yǒu ruò wáng wéi lián xué zhě   yào mǎn 耀 shā náng